Bạn thương mến,
Có bao giờ bạn tự hỏi, lần cuối cùng mình làm một việc gì đó chỉ vì mình thích, chứ không phải vì nó “có ích”, là khi nào không?
Cuộc sống của chúng ta dường như đã được lập trình để tối ưu hóa mọi thứ. Chúng ta đọc sách để có thêm kiến thức. Chúng ta tập thể dục để giảm cân hoặc giữ dáng. Chúng ta nấu ăn để đảm bảo dinh dưỡng cho gia đình. Thậm chí, những sở thích cá nhân cũng dần bị biến thành áp lực: cắm hoa thì phải đẹp như tiệm để còn chụp ảnh đăng Facebook, học vẽ thì phải ra được tác phẩm để không phí tiền học phí.
Dần dà, chúng ta trở thành những người quản lý thời gian khắt khe với chính mình. Mọi hành động đều phải sinh ra “lợi nhuận” – dù là lợi nhuận về tiền bạc, sức khỏe hay hình ảnh. Chúng ta sợ lãng phí thời gian vào những điều “vô bổ”.
Nhưng bạn ơi, hãy thử nhớ lại ngày mình còn bé. Bạn có thể ngồi cả buổi chiều chỉ để ngắm đàn kiến tha mồi, hay hì hụi xây một lâu đài cát dù biết sóng sẽ cuốn đi ngay sau đó. Bạn làm những điều đó không phải để đạt huy chương, không phải để ai khen ngợi. Bạn làm đơn giản vì niềm vui trong veo đang nảy nở trong lòng.
Khi lớn lên, chúng ta vô tình đánh rơi sự vô tư ấy. Chúng ta mải miết chạy theo những mục tiêu, để rồi tâm hồn dần trở nên khô cằn như một mảnh đất thiếu nước.
Những điều mà người lớn thường gọi là “vô ích” hay “phù phiếm”, thực ra lại là nguồn dinh dưỡng thiết yếu cho cảm xúc. Đó là những khoảng hở cần thiết để tâm trí được rong chơi, thoát khỏi những toan tính đời thường. Chính trong những giây phút “không làm gì ra hồn” ấy, sự sáng tạo và niềm yêu đời mới lặng lẽ quay về.
Bạn không cần phải làm gì to tát để tìm lại niềm vui ấy. Hãy thử cho phép mình “lãng phí” thời gian một chút, một cách đầy tận hưởng và nâng niu:
1. Những ngẫu hứng vụng về Hãy thử mua một hộp màu sáp và tô vẽ nguệch ngoạc lên giấy, không cần bố cục, không cần ý nghĩa. Hay là hát vu vơ một bài hát cũ khi đang tắm, dù có lệch tông cũng chẳng sao. Hãy để đứa trẻ bên trong bạn được lên tiếng, được nghịch ngợm mà không sợ bị phán xét là “thiếu chín chắn”.
2. Ngắm nhìn vẻ đẹp “vô dụng” của thiên nhiên Dành 10 phút ngồi bên cửa sổ chỉ để ngắm những đám mây trôi. Đám mây ấy chẳng giúp bạn trả xong nợ ngân hàng, cũng chẳng giúp bạn dọn dẹp nhà cửa. Nhưng vẻ đẹp lãng đãng của nó sẽ làm dịu đi những nếp gấp lo âu trong não bộ, trả lại cho bạn sự tĩnh tại hiếm hoi.
3. Làm những điều nhỏ xíu, xinh xinh Thử gấp một con hạc giấy và đặt lên bàn làm việc. Nhặt một chiếc lá có hình dáng lạ mắt ép vào trang sổ tay. Hay cắm một nhành hoa dại vào chiếc lọ thủy tinh cũ. Những điều nhỏ bé ấy không phục vụ cho “cơm áo gạo tiền”, nhưng chúng neo giữ sự dịu dàng ở lại trong căn phòng và trong cả trái tim bạn.
Bạn thân mến,
Cuộc đời không phải lúc nào cũng là một bài toán cần tìm đáp số, hay một bản kế hoạch cần hoàn thành. Cuộc đời đôi khi chỉ là một bản nhạc để bạn ngân nga, một bức tranh để bạn ngắm nghía.
Đừng ngần ngại dành thời gian cho những điều “vô ích”. Bởi vì, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi bạn khi ấy, chính là điều hữu ích nhất thế gian này.
Hãy cứ hồn nhiên mà vui, bạn nhé. Thương mến,
Rediscovering Joy in “Useless” Things – Letting the Soul Roam Free
My dear,
Have you ever asked yourself when the last time was that you did something purely because you loved it—not because it was useful?
Our lives seem to be programmed for optimization.
We read books to gain knowledge.
We exercise to lose weight or stay in shape.
We cook to ensure proper nutrition for our families.
Even our hobbies slowly turn into pressure: arranging flowers must look professional enough to post on Facebook; learning to paint must result in a “real” artwork so the tuition doesn’t feel wasted.
Over time, we become strict managers of our own time. Every action must generate some kind of return—whether in money, health, or image. We grow afraid of “wasting” time on things deemed pointless.
But my dear, try to remember your childhood.
You could sit for an entire afternoon watching ants carry food, or painstakingly build a sandcastle even though you knew the waves would soon wash it away. You didn’t do those things for medals or praise. You did them simply because a clear, innocent joy was blooming inside you.
Somewhere along the way, we misplaced that lightness. We became busy chasing goals, and our inner landscape slowly dried out—like land deprived of water.
What adults often dismiss as “useless” or “frivolous” is, in fact, essential nourishment for our emotional lives. These are the open spaces the mind needs to wander freely, away from calculations and obligations. It is often in moments of “doing nothing productive” that creativity and a quiet love for life find their way back.
You don’t need grand gestures to rediscover this joy. Simply allow yourself to waste a little time—deliberately, tenderly, and with pleasure:
1. Clumsy, spontaneous moments
Buy a box of crayons and scribble freely on paper—no composition, no meaning required. Or hum an old song in the shower, even if you’re off-key. Let the child within you speak, play, and be imperfect without fear of being judged as “immature.”
2. Admire nature’s “useless” beauty
Spend ten minutes by a window just watching clouds drift by. Those clouds won’t help pay your bills or tidy your house. But their quiet beauty can soften the tight folds of worry in your mind and return to you a rare sense of calm.
3. Do tiny, lovely things
Fold a paper crane and place it on your desk. Press an unusually shaped leaf into your notebook. Arrange a wildflower in an old glass jar. These small acts don’t serve productivity or survival, but they anchor gentleness in your room—and in your heart.
My dear,
Life is not always a problem to be solved or a plan to be completed. Sometimes, life is simply a melody to hum along to, a painting to linger over.
Don’t hesitate to make time for “useless” things.
Because the soft smile that appears on your face in those moments—that is the most useful thing in the world.
Stay playful. Stay light.
With affection.

